Showing posts with label TamLyXaHoi. Show all posts
Showing posts with label TamLyXaHoi. Show all posts

Tại sao trong chiến tranh thế giới thứ nhất, Đức lại chọn tấn công Pháp đầu tiên?


Chiến tranh thế giới thứ nhất, còn được gọi là Đại chiến thế giới lần thứ nhất, Đệ nhất thế chiến hay Thế chiến 1, diễn ra từ 28 tháng 7 năm 1914 đến 11 tháng 11 năm 1918, là một trong những cuộc chiến tranh quyết liệt, quy mô to lớn nhất trong lịch sử nhân loại; về quy mô và sự khốc liệt nó chỉ đứng sau Chiến tranh thế giới thứ hai.
Đây là cuộc chiến giữa phe Hiệp Ước (chủ yếu là Anh, Pháp, Nga, và sau đó là Hoa Kỳ, Brasil) và phe Liên Minh (chủ yếu là Đức, Áo-Hung, Bulgaria và Ottoman). Cuộc Đại chiến mở đầu với sự kiện Hoàng thái tử Áo-Hung bị ám sát, dẫn đến việc người Áo - Hung tuyên chiến với Serbia. Sự kiện này được nối tiếp bởi việc Hoàng đế Đức là Wilhelm II truyền lệnh cho các tướng xua quân tấn công Bỉ, Luxembourg, và Pháp, theo kế hoạch schlieffen. Hơn 70 triệu quân nhân được huy động ra trận tiền, trong số đó có 60 triệu người Âu châu, trong một trong những cuộc chiến tranh lớn nhất trong sử sách. Trong cuộc chiến tranh kinh hoàng này, Pháp là nước chịu tổn thất nặng nề hơn cả và hoàn toàn bị khánh kiệt, dẫn tới đại bại của bọn họ trong các cuộc chiến tranh về sau. Những trận đánh khốc liệt nhất trong cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ nhất cũng diễn ra trên đất Pháp.
Vậy tại sao Đức lại tấn công Pháp đầu tiên?
Ngày 1 tháng 8 năm 1914 Đức tuyên chiến với Nga, ngày 3 tháng 8 với Pháp; ngày 4 tháng 8 Anh tuyên chiến với Đức và đổ bộ vào lục địa.
Ngày 2 tháng 8 năm 1914 quân Đức chiếm Luxembourg và hai ngày sau tràn vào Bỉ, vi phạm tình trạng trung lập của nước này để lấy đường tiến vào miền bắc nước Pháp. Kế hoạch Schlieffen của bộ tổng chỉ huy Đức tính toán rằng bằng cuộc tấn công bất ngờ qua Bỉ đánh thẳng vào Bắc Pháp, là khu vực ít bố phòng, sẽ nhanh chóng loại nước này ra khỏi chiến tranh trước khi quân đội Nga kịp tổng động viên và tập hợp; sau khi đánh tan quân Pháp sẽ quay sang mặt trận phía Đông giải quyết quân Nga và kết thúc chiến tranh. Kế hoạch này là quá xa thực tế: mặc dù quân Đức giành được lợi thế trong các trận đánh biên giới và tiến nhanh về phía Paris hòng tiêu diệt Pháp, và người Đức sắp sửa giành được chiến thắng quyết định chấm dứt chiến tranh.
Nhưng khi đi sâu vào đất Pháp, các vị chỉ huy quân Đức đã có nhiều sai lầm. Thế rồi, trong trận sông Marne lần thứ nhất vào tháng 9 năm 1914 quân Đức đánh bất phân thắng bại với liên quân Pháp - Anh. Quân Đức phải lui binh về cố thủ, quân Pháp quá kiệt quệ nên không thể truy kích, nên cả hai đoàn quân không bên nào có thể giành thế thượng phong. Chiến tranh trên mặt trận phía Tây dần đi vào hình thức chiến tranh chiến hào (Stellungskrieg), và tình hình cứ thế trong suốt bốn năm chiến tranh. Trận đánh kế tiếp tại Aisne còn khốc liệt hơn cả trận sông Marne, diễn ra từ ngày 13 cho đến ngày 28 tháng 9 năm 1914. Cả hai bên đều mất hàng ngàn binh sĩ, nhưng rồi đây vẫn là một trận chiến bất phân thắng bại.

Quốc gia có nhiều ngôn ngữ nhất thế giới?

Với hơn 300 dân tộc nói hơn 700 thứ tiếng khác nhau, quốc gia này sẽ khiến khách du lịch bối rối vì hệ thống ngôn ngữ đa dạng.
Thật khó tin khi một quốc gia lại có tới 700 ngôn ngữ khác nhau đúng không nào? Thế nhưng quốc gia này lại vô cùng quen thuộc vì cùng thuộc khu vực Đông Nam Á.
Không những có ngôn ngữ vô cùng đa dạng, đất nước này còn có rất nhiều đảo lớn nhỏ (13 487 đảo) nên được mệnh danh là "xứ sở vạn đảo", có dân số đông thứ 4 thế giới.
Đến đây có lẽ bạn đã đoán ra được đúng không nào? Đó chính là Indonesia.
Đất nước vạn đảo với hơn 700 ngôn ngữ khác nhau
Nơi đây từng là vùng đất mà những nhà thám hiểm nổi tiếng như Ferdinand Magellan, Christopher Columbus đi qua, là nơi có loài rồng Komodo nổi tiếng. Có thể nói quốc gia này ẩn chứa vô vàn điều thú vị hấp dẫn mà ngôn ngữ chính là điều nổi bật nhất.
Mỗi quốc gia đều có ít nhất 2 dân tộc trở lên, điều đó tạo nên một nền văn hóa đa dạng. Thế nhưng Indonesia thì thật sự ấn tượng vì có tới hơn 300 dân tộc thiểu số khác nhau.
Các quốc gia có nhiều dân tộc thiểu số đa phần đều thuộc khu vực châu Á như Trung Quốc (56 dân tộc), Ấn Độ, Philippin,... Và trên thế giới có khoảng 2000 dân tộc khác nhau.
Đố bạn biết: Quốc gia có hơn 700 ngôn ngữ khác nhau? - Ảnh 3.
Khẩu hiệu quốc gia của Indonesia, "Bhinneka tunggal ika" ("Thống nhất trong đa dạng") vì quốc gia đông dân, nhiều đảo này còn có hệ thống tôn giáo, ngôn ngữ đa dạng của nhiều nhóm dân tộc thiểu số khác nhau.
Do có số lượng đảo vô cùng lớn nên đất nước này cũng có hệ thống sinh học đa dạng đứng thứ 2 thế giới. Với lịch sử đầy biến động, đất nước này từng xảy ra rất nhiều cuộc chiến lớn nhỏ do mâu thuẫn sắc tộc và tôn giáo.
Đố bạn biết: Quốc gia có hơn 700 ngôn ngữ khác nhau? - Ảnh 4.
Không những thế những cuộc xâm lược bên ngoài (Indonesia là đất nước giàu có về tài nguyên thiên nhiên) như cuộc tranh giành các hòn đảo Hương liệu Maluku của người châu Âu (Pháp, Anh, Hà Lan,....).
Không chỉ dân tộc bản địa đa dạng, những cuộc nhập cư của người Nhật, Hoa, Ả Rập, Ấn Độ, Hàn Quốc,... cũng góp phần tạo nên sự đa dạng ngôn ngữ và dân tộc của đất nước vạn đảo này.
Theo thư viện mở Wikipedia: Indonesia có tới hơn 300 dân tộc thiểu số (95% trong số đó là dân tộc bản địa) nói bằng 700 ngôn ngữ khác nhau. Hầu hết chúng thuộc ngữ hệ Austronesia, Bahasa Indonesia là ngôn ngữ chính.
Đố bạn biết: Quốc gia có hơn 700 ngôn ngữ khác nhau? - Ảnh 5.
Nhóm dân tộc đông nhất ở Indonesia là người Java (hay người Chà Và), chiếm 41% tổng số dân.
Ngoài ra còn một số ngôn ngữ phổ biến khác như Acehnese, Ambonese, Batak, Buginese, Ceramese, Dayak, Halmahera, Javanese, Minahasa, Sundanese, Sasak, Tetum, và Toraja.

Có nên giữ cho bình xăng luôn đầy?

Việc giữ bình nhiên liệu của ô tô luôn đầy có gây ra tác hại gì hay không?

Tôi thích giữ bình xăng đầy khi xe cộ lưu thông nhưng việc này có hại cho động cơ hay không khi xăng cũ sẽ được sử dụng trước tiên? Đây là một câu hỏi thường xuyên của những người đi ô tô sử dụng động cơ đốt trong. Vậy sự thật như thế nào?

Xăng dầu sẽ được tiêu thụ hết theo thời gian và xăng cũ nằm trong bình chứa nhiên liệu trong 2 tháng hoặc lâu hơn có thể tạo ra các chất cặn nhưng đối với một chiếc xe sử dụng thường xuyên thì đây không phải là vấn đề. Ông John Ibbotson, phụ trách trung tâm đánh giá ô tô của tạp chí Consumer Reports cho biết: "Loại xăng mới sẽ pha trộn với những gì đã có trong bình chứa của bạn và bất kỳ sự khác biệt về chỉ số octane [một đại lượng quy ước để đặc trưng cho khả năng chống lại sự kích nổ của nhiên liệu] sẽ được động cơ điều chỉnh tự động".

Các mức octane trong xăng cũ có thể là mối quan tâm nếu bạn giữ xe mình không hoạt động trong 6 tháng hoặc lâu hơn. Trong trường hợp này, bạn có thể thêm một chất phụ gia cho xăng để bảo quản nó.

Và để giúp giữ động cơ sạch hơn, hãy cân nhắc sử dụng loại nhiên liệu có chất lượng cao hơn gọi là Top Tier. Nó có chứa nhiều chất phụ gia hơn so với yêu cầu hiện tại của Cơ quan Bảo vệ Môi trường (Mỹ). Dựa trên những thử nghiệm gần đây của AAA, loại nhiên liệu Top Tier có thể làm giảm lượng dầu động cơ và thậm chí làm sạch động cơ chạy bằng khí rẻ tiền. Các nhà bán lẻ bao gồm các tập đoàn khổng lồ BP, Chevron, Exxon-Mobil, Shell và nhiều doanh nghiệp địa phương khác.

Giấc mộng báo điềm lành - dữ, có đúng không?

Thức, ngủ và mơ là ba trạng thái hoạt động bình thường của bộ não. Giấc ngủ của người khỏe mạnh gồm một chuỗi nối tiếp những khoảng ngủ say và chiêm bao. Thời gian dành cho các giấc mơ mỗi đêm chừng 100 phút. Nếu một người hễ bắt đầu ngủ mơ màng liền bị đánh thức dậy, không bao lâu người đó khó tránh khỏi bệnh tâm thần. Sau những đêm “nhịn mơ”, người ta thường mơ kéo dài để “trả nợ”, hệt như sau khi mất ngủ, ta phải ngủ bù cho lại sức.

Mộng xảy ra khi nửa thức nửa ngủ. Mọi điều trong giấc mơ đều là những cái ta đã từng trải, đã cảm xúc, được ghi vào óc ta. Do trong lúc ngủ, vỏ não không đủ tỉnh táo để đoán định nên những sự thật đi vào chiêm bao thường chắp vá lộn xộn, méo mó, vô nghĩa và phi lý. Một nhà bác học định nghĩa: Người chiêm bao là một người điên đang nằm ngủ.

Như vậy, không thể nói rằng giấc mộng báo trước một điềm dữ hay lành. Sự việc xảy ra và giấc mơ nếu có giống nhau thì cũng chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi. Nếu bạn mơ thấy đỗ thủ khoa nhưng lười học bài thì ắt là thi trượt. Còn nếu mộng thấy “điềm gở” thì cũng không việc gì phải lo.

Sách "Hoàng Lê nhất thống chí" có kể chuyện nàng Ngọc Hoan mơ được thần ban cho một tấm gấm dệt đầu rồng. Quan hoạn Chu Xuân Hán cho là điềm sinh chúa mới, bèn vờ nhầm tên, đưa nàng vào cung chúa Trịnh Sâm. Sau đó Trịnh Tông ra đời. Dù là “con đẻ” của một điềm báo mộng cực kỳ vinh hiển, hậu vận của Tông vẫn hẩm hiu, chúa Trịnh Sâm vẫn “phế Tông lập Cán”.

Cậu bé Coxchia (nhà bác học Xioncopxki hồi nhỏ) có lần đang đêm mê hoảng do bị ám ảnh bởi một bức tranh quỷ sứ. Bà mẹ liền đến nhà lão bán chim Ianco mua bức tranh đó về đốt cháy trước mặt cậu và nói: “Những điều khủng khiếp của con đang cháy đây này! Tất cả chỉ là chuyện mà người ta bịa ra để doạ những người dốt nát, răn đe những kẻ xấu bụng đừng làm việc ác mà thôi!” Từ đó Coxchia không đọc và không tin những chuyện địa ngục nữa, cũng hết hoảng hốt vì những giấc mơ quái gở.

Tại sao khi cãi nhau mặt lại đỏ?

Đôi khi chúng.ta nhìn thấy hai người tranh cãi nhau. Khi tranh cãi càng quyết liệt thì mặt của họ càng đỏ lên, thậm chí mặt đỏ tía tai. Có khi trong phòng thi, chúng ta gặp phải vấn đề khó trong lòng cảm thấy lo lắng, mặt cũng đỏ lên. Hoặc lần đầu tiên ta bước lên bục diễn thuyết, đối diện với mọi người ta cảm thấy căng thẳng, mặt cũng ở vào trạng thái tương tự. Trong cuộc sống, những trường hợp khiến mặt đỏ lên quả thực rất nhiều. Nhưng tại sao lại như vậy?

Nguyên nhân dẫn đến mặt đỏ tía tai có rất nhiều. Nhưng, chủ yếu liên quan đến tâm lý của con người. Tại sao có người khi diễn thuyết mà vẻ mặt họ vẫn bình thường?

Có thể nói, khi chúng ta ở trong tình huống tương đối kích động, lớp vỏ não trở nên hưng phấn, nó sẽ tác động tới dây thần kinh giao cảm. Kết quả cuối cùng là làm cho quá trình tuần hoàn máu tăng nhanh, huyết áp lên cao, các mạch máu nở rộng. Hơn nữa, vì yêu cầu công việc, một lượng máu lớn được chuyển đến não để cung cấp chất dinh dưỡng. Vì thế, gương mặt nhìn ra có vẻ đỏ lên. Hiện tượng này có biểu hiện rõ nhất khi vỏ đại não lần đầu tiếp nhận kích thích mới. Nếu như nó nhận kích thích như vậy liên tục thì tính hưng phấn của đại não sẽ giảm xuống, khả năng xuất hiện hiện tượng mặt đỏ tía tai sẽ ít đi. Vì thế, những người thường xuyên diễn thuyết trên bục sẽ có thể ung dung đối diện với bài tranh luận, tự nhiên và không bị mất bình tĩnh như những người mới diễn thuyết trước đám đông lần đầu tiên. Nói cách khác, khi họ đã thích ứng rồi, tố chất tâm lý được tăng cường. Những người lần đầu tiên lên diễn thuyết hoặc tranh luận với người khác, tinh thần rất căng thăng, tim đập nhanh, huyết áp tăng cao và mặt đỏ phừng phừng. Hơn nữa, họ còn cảm thấy toàn thân nóng ran. Nhưng, nếu như tĩnh tâm lại, ngừng tranh luận, tâm lý ổn định, mặt họ sẽ không đỏ, người cũng không nóng lên nữa.

Bây giờ, bạn đã hiểu rõ nguyên nhân rồi chứ? Hãy thử rèn luyện tố chất tâm lý của mình, để lần sau khi gặp việc gì bạn sẽ không còn cảm thấy căng thẳng, đỏ mặt nữa.

Bị gọi là ‘thằng đóng giày’, Tổng thống Lincoln đáp trả ra sao?

Là vị Tổng thống thứ 16, Abraham Lincoln đã đi vào lịch sử nước Mỹ không chỉ vì tài năng chính trị mà còn bởi nhân cách cao thượng hiếm có. Câu chuyện nổi tiếng của ông dưới đây cho người ta nhiều dư vị.

Lincoln là con thứ hai trong một gia đình nông dân ở biên giới nước Mỹ. Mẹ mất sớm, từ nhỏ Lincoln đã phải lao động chân tay rất vất vả, làm thuê, khuân vác trong nông trại. Xuất thân có phần thấp hèn, lại không có được sự nghiệp chính trị ấn tượng tuy nhiên năm 1860 ông bất ngờ đắc cử Tổng thống nhờ chính sách ôn hoà, yêu hoà bình của mình.

Tất nhiên, việc Lincoln lên đứng đầu Nhà Trắng đã vấp phải những chỉ trích dữ dội. Các đối thủ thường buông lời dè bỉu và gọi ông là “gã nông dân”. Trong một cuốn tự truyện, Lincoln cũng tự miêu tả thời trai trẻ của bản thân mình như là “một gã trai kỳ dị, không bạn bè, không học thức, không một xu dính túi”.

Các nghị sĩ Mỹ khi ấy đều xuất thân từ danh gia vọng tộc, thuộc giới tinh hoa, thượng lưu trong xã hội. Việc một anh đóng giày như Lincoln đột nhiên ngồi chễm chệ trên chiếc ghế quyền lực cao nhất khiến họ không cam lòng.

Ngay trong ngày đầu tiên nhậm chức, Lincoln đã phải đối diện với thử thách. Trong khi ông đang đọc diễn văn nhậm chức, một nghị sĩ đứng dậy ngắt lời: “Thưa ngài, xin hãy nhớ rằng cha ngài đã từng đóng giày cho cả nhà tôi”. Tất cả cười ồ lên sảng khoái.

Thế nhưng Lincoln vẫn bình tĩnh, ngừng bài diễn văn của mình và tự tin đáp trả: “Tôi biết cha mình đã từng đóng giày cho cả gia đình ngài cũng như nhiều nghị sĩ khác. Bởi lẽ không người thợ nào có thể làm tốt như ông. Xin hỏi đã có ai trong các ngài phàn nàn về những đôi giày mà cha tôi đóng hay chưa? Chính tôi cũng biết đóng giày, nếu muốn tôi cũng có thể đóng cho các ngài một đôi. Nhưng dù sao đi nữa, tôi cũng vô cùng tự hào về người cha của mình, một người thợ giày xuất sắc”.

Các nghị sĩ nghe xong đều im bặt. Họ thực sự cảm thấy một dư vị nào đó. Họ đã công kích Lincoln bằng những thứ lời lẽ dè bỉu cay nghiệt nhất. Nhưng đáp lại thái độ ấy là gì? Là một sự bao dung to lớn, sự điềm tĩnh vĩ đại của một người quân tử.

Sau đó, có người khuyên Lincoln trả đũa tay nghị sĩ nọ. Nhưng ông mau chóng gạt đi và nói: “Khi tất cả chúng ta trở thành bằng hữu thì sẽ không còn bất cứ kẻ thù nào”. Phải là người có tấm lòng bao dung, rộng lượng như thế nào mới có thể “lấy đức báo oán” như vậy?Abraham Lincoln và tướng McClellan. Ảnh: Wikipedia

Vậy bí quyết nào đã giúp Lincoln hành xử cao thượng được như thế?

Tất cả có lẽ nằm ở chữ “Nhẫn”. Có thể nói, lòng nhẫn chịu là một truyền thống của người Á Đông. Từ xưa, đã có rất nhiều tấm gương chịu đựng nhẫn nhục làm việc lớn, được hậu thế nghìn đời tán thưởng như Việt Vương Câu Tiễn hay Hàn Tín.

Nhẫn không phải là lùi bước, yếu hèn, nhu nhược mà là một loại cảnh giới, là đặt mình cao hơn đối phương, và bao dung họ.

Nội hàm của chữ “Nhẫn” (忍) là rất sâu sắc, ở trên là bộ “Đao” (刀), ở dưới là chữ “Tâm” (心). Nhìn từ cấu trúc con chữ thì có thể hiểu ra ý tứ là: Người biết nhẫn nhịn chính là có thể chịu được nỗi đau như là dùng dao mà đâm vào tim vậy. Tổn thương như thế đúng là quá sức chịu đựng của người thường. Dù bị kiếm đâm, dao cắt nhưng chữ “Tâm” kia vẫn vững vàng như bàn thạch, vẫn bất động.

Người biết nhẫn chịu thường là người có thể đạt được thành tựu. Việt Vương Câu Tiễn nếm mật, nằm gai suốt 10 năm, chịu bao tủi nhục trong tay kẻ thù cuối cùng cũng đánh bại được Ngô Vương Phù Sai, rửa được mối thù. Hàn Tín chịu nhục chui háng kẻ vô lại sau này trở thành rường cột quốc gia, khai quốc công thần nhà Hán, danh thơm muôn thuở.

Nhẫn là một loại tu dưỡng tinh thần, là một cảnh giới của bậc quân tử. Thất phu chịu nhục thì tuốt kiếm tương đấu. Còn người quân tử coi chịu nhục là cơ hội để tu rèn tâm tính.

Kinh nghiệm cho thấy, chỉ khi nhẫn được việc nhỏ, người ta mới có được tĩnh khí, sự điềm tĩnh. Một khi có được tĩnh khí thì mới có thể thanh tỉnh đầu óc, tĩnh tĩnh mà nhìn nhận vạn sự xảy ra trong đời, từ đó thấu được quy luật của vũ trụ.

Tuy vậy, muốn có được tĩnh khí và khả năng nhẫn chịu không phải chỉ nói ra bằng vài lời suông là được. Đó là cả một quá trình tu luyện gian khó, khổ cực. Tâm tính người ta phải liên tục được đề cao giữa những mâu thuẫn gay gắt tưởng như không thể điều hoà. Khi đứng trước sự nhục mạ, công kích, nếu không thể giữ được sự điềm nhiên, hoặc chỉ giả vờ điềm tĩnh bề ngoài thì đều không đạt đến tiêu chuẩn “Nhẫn”.

Tổng thống Lincoln nếu không có được sự khoan dung, lòng nhẫn chịu lớn như trong câu chuyện kể trên hẳn đã không thể làm nên những kỳ tích vẻ vang sau này. Chính lòng bao dung là xuất phát điểm để Lincoln theo đuổi sự nghiệp giải phóng nô lệ suốt đời bất chấp sự phản đối gay gắt, bất chấp phải tiến hành cả một cuộc chiến tranh. Lincoln, anh thợ đóng giày quê mùa đã bước ra sân khấu chính trường Mỹ quốc bằng thứ vũ khí như thế đó!